Tone gốc: Am
Quang Đăng Trần
_
Thế nhưng C ai hối hả, chợt thay đổi E7 lòng dạ.
_
Tháng C bảy mưa nhiều , gió F buốt hiu hiu.
Tất Dm cả những điều G từng là quý giá C nhất trong tim
Giờ đã theo gió Am mưa bay đi mãi Em mãi.
Giọt mưa F lấm tấm ướt trên khoé mi ai G lặng thầm.
_
Bao C nỗi hy vọng đã F hoá hư không,
Những D, thứ nhận được G từ sau bao tháng C năm hy sinh
Là một câu trách Am tôi buông lơi từ Em trước,
Tạo ra F những khoảng cách đến nỗi chẳng quay G lại được.
_
Thì thế Am thôi xin để tôi trong khoảng Em lặng này,
Chẳng F nói thêm, những gì được mất G ở đây.
Tình yêu tôi rất Am trân trọng mà em xem nó Em như không.
Yêu thương Dm vốn mênh mông, nay trở E7 thành khoảng trống.
_
Mà tôi đâu biết Am được, thật lòng mình đã sai ở Em điều gì ?
Những F tháng năm qua tôi đã luôn vì G ai hối hả
Ngày như đêm cứ Am đánh đổi để tìm một chút Em cơ hội.
Cho Dm em và tôi, nhưng bây E7 giờ chỉ là điều vô nghĩa Am thôi …
_
Trong tôi một E7 điều duy nhất cứ hỏi lòng Am vì sao em lại G bỏ rơi?
Những giấc Bm7b5 mơ chúng ta, những vụn E7 dại đôi ta …
_
Thì thế Am thôi hãy để tôi trong thế Em giới này,
Thế giới F của những người vụn G vỡ ở đây.
Tìm đâu một lối Am ra để mình vượt qua được Em nỗi đau này?
Kí ức Dm vốn thơ ngây, nay xé E7 như mảnh giấy.
_
Mà tôi đâu biết Am được, thật lòng mình đã sai ở Em điều gì ?
Những F tháng năm qua tôi đã luôn vì G ai hối hả
Ngày như đêm cứ Am đánh đổi để tìm một chút Em cơ hội.
Cho Dm em và tôi, nhưng bây E7 giờ chỉ là điều vô nghĩa Am thôi …
_
Mà tôi đâu biết Am được, thật lòng mình đã sai ở Em điều gì ?
Những F tháng năm qua tôi đã luôn vì G ai hối hả
Ngày như đêm cứ Am đánh đổi để tìm một chút Em cơ hội.
Cho Dm em và tôi, nhưng bây E7 giờ chỉ là điều vô nghĩa Am thôi …
_
Khi hai ta chẳng ai hiểu C ai,
Nên yêu thương đành đến lúc E7 dừng lại.