Sáng tác: Tăng Duy Tân | Tone gốc: Gm | Tempo: 60 | Beat: 4/4
Ca Sĩ: Hồ Ngọc Hà
Vòng hợp âm: Gm Dm Eb F
1. Gm Cô đơn trên sofa, con tim như tan ra
Dẫn lối Dm em trôi theo một khúc ca buồn
Giữa căn Eb phòng, ánh đèn chợt tắt
Che đi giọt buồn sắp F rơi.
2. Gm Cô đơn trên sofa, sao anh yêu cô ta?
Chẳng phải Dm anh yêu em hơn cả anh mà?
Để cho Eb thanh xuân này chợt tắt
Trên mi giọt nước mắt F rơi.
T-ĐK:
Thì ra là Gm thế, tình nào là tình chẳng mờ phai tháng năm
Một ngày vẫn Dm trôi, đôi môi em phai màu nắng
Nếu không em thì Eb anh có buồn?
Hóa ra chỉ mình F em đáng thương.
Đừng buông lời Gm hứa, rồi lại vờ rằng dường như anh đã quên
Đừng tìm đến Dm em, gieo tương tư xong lại đi
Nắng xuyên qua hàng Eb mi rối bời
Giữ tim em vài F giây cuối thôi.
ĐK:
Để em được ngã lưng lên một Gm chiếc sofa
Để nghe một phút tim yên bình Dm đến kỳ lạ
Để em được sống vô tư như Eb một bông hoa, giữa bầu trời kiêu sa
F Cho em thôi miệt mài nghĩ suy.
Người ơi hãy nói em nghe một Gm lý do đi
Vì sao lại để em vương sầu Dm trên khóe mi?
Vì sao lại biến cô đơn thành Eb giông tố, nỗi buồn sóng vỗ?
Tâm hồn F em trôi lênh đênh trong căn phòng, rồi lại rơi xuống trên Gm sofa.