GTôi ngồi trên chiến Bmxe, lặng nhìn Emphố phường dòng Cmngười vẫn vội vã
GNhưng tôi chẳng biết Bmthế nào cũng chẳng hiểu Emvì sao lòng Cmtôi chẳng thể ngủ Gyên.
Tôi Bmsẽ đối mặt thế Cnào khi Cmbước vào ngôi nhà?
GTôi chẳng Bmthể nói nên lời Cnào, vì Cmtôi đã Gmất
B7…Em…Cmmất đi một người quý Ggía.
B7…Em…Một Cmngười từng là tất Gcả.
B7Giá như tôi sớm trở Emvề vì còn Cmbiết bao điều chưa Gnói
Cũng B7biết bao nhiêu đong Emđầy, nhưng Cmcha giờ đã đi Gxa.
GCha, một người chẳng nói Bmnhiều nhưng luôn luôn Emthấu hiểu từng đứa con ngây dại của Gcha
Và có biết bao Bmđiều, cũng có thật Emnhiều hối tiếc. CmCon muốn tâm sự cùng Gcha.
Con Bmsẽ đối mặt thế Cnào khiCm mẹ nhìn con
Và Gcon chẳng Bmthể nói nên lời Cnào vì Cmcon đã Gmất
B7…Em…Cmmất đi một người quý Ggía.
B7…Em…Một Cmngười từng là tất Gcả.
B7Giá như tôi sớm trở Emvề vì còn Cmbiết bao điều chưa Gnói
Cũng B7biết bao nhiêu đong Emđầy, nhưng Cmcha giờ đã đi Gxa
EmCha Bmluôn ở đó khi con Ccần, Cmluôn mỉm cười với Emcon.
BmCon vẫn chưa sẵn Csàng rằng Cmcha giờ đã đi Dxa
G…Con vẫn Bmnhớ những câu hỏi bố hay Emhỏi con mỗi lúc con gọi Cmvề:
“Con ăn cơm Gchưa? Học hành sao Bmrồi?
Công việc như thế Emnào? Ráng giữ sức khỏe nha Cmcon.”
GBố vẫn thế, Bmvẫn luôn ít nói, vẫn hỏi Emcon những câu hỏi lặp đi lặp lại.
CmNhưng con biết Gsau những câu hỏi đó là Bmtất cả những yêu thương bố muốn gửi Emcon.
Và con ước Cmgì con có thể nói chuyện được với Gbố một lần nữa.
GTôi ngồi trên chiến Bmxe, lặng nhìn Emphố phường, dòng Cmngười vẫn vội vã.
GTôi chợt thấy khóe mắt Bmcay, vừa lau đi từng Emgiọt nước mắt
Cmnhưng giờ đây cha đã ở bên Gtôi.