Tone gốc: C
Trung Hiếu
_
Nỗi đau đêm từng Am đêm gánh lấy cùng say
Vì F có nỗi niềm chẳng C thể cất giấu
Muốn quên đi chẳng Em còn lo âu
Liệu Am có thể quay về, về như lúc F đầu
_
Và người C ấy đã F đưa em đi về G nơi tình yêu C mới G/B bắt Am đầu
Lặng im đứng F nhìn từ phía G sau
_
Và cơn F gió chẳng còn dịu dàng
Và hơi G ấm chẳng còn ngập tràn
Ngày em Em bước ra đi vội vàng
Là lúc yêu Am thương vụt tan
_
Nụ cười F anh cố giấu đi
Giọt nước G mắt rơi trên khóe mi
Phải tự Em buông đôi tay để chẳng phải nghĩ Am suy
Giấu nỗi F buồn của anh vào G trong âm Am thầm
_
Giờ chẳng Em biết thì thầm những lời nói đó cùng với ai
Chìm đắm F mãi trong bóng tối và G dường như mất lối
Đôi C chân chẳng thể nhấc nổi dủ chỉ E7 là 1 bước nhỏ nhoi
_
Cố níu kéo cũng chẳng thay đổi dù anh có F làm nó hàng vạn lần
Nên học G cách chấp nhận
Đừng bào chữa cho những lý Am do mà ta cứ nghĩ đó là số phận
_
Cơn gió đã vội xóa F hết từng cảm giác ấy
_
_