Buông-PXG


Tone gốc: C

Trung Hiếu

_

CBuông đôi tay, nước mắt rơi mà Emngười đâu hay
Nỗi đau đêm từng Amđêm gánh lấy cùng say
Fcó nỗi niềm chẳng Cthể cất giấu
Muốn quên đi chẳng Emcòn lo âu
Liệu Amcó thể quay về, về như lúc Fđầu

_

Và người Cấy đã Fđưa em đi về Gnơi tình yêu Cmới G/Bbắt Amđầu
Lặng im đứng Fnhìn từ phía Gsau

_

Và cơn Fgió chẳng còn dịu dàng
Và hơi Gấm chẳng còn ngập tràn
Ngày em Embước ra đi vội vàng
Là lúc yêu Amthương vụt tan

_

Nụ cười Fanh cố giấu đi
Giọt nước Gmắt rơi trên khóe mi
Phải tự Embuông đôi tay để chẳng phải nghĩ Amsuy
Giấu nỗi Fbuồn của anh vào Gtrong âm Amthầm

_

AmTừng câu nói cười đùa khẽ bên tai
Giờ chẳng Embiết thì thầm những lời nói đó cùng với ai
Chìm đắm Fmãi trong bóng tối và Gdường như mất lối
Đôi Cchân chẳng thể nhấc nổi dủ chỉ E7là 1 bước nhỏ nhoi

_

AmBuông là những gì anh có thể làm để cứu Emlấy bản thân
Cố níu kéo cũng chẳng thay đổi dù anh có Flàm nó hàng vạn lần
Nên học Gcách chấp nhận
Đừng bào chữa cho những lý Amdo mà ta cứ nghĩ đó là số phận

_

Cơn gió đã vội xóa Fhết từng cảm giác ấy

_

_

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *