Mashup Nhạc đời số 05 - Ai cũng sa thời lỡ vận & Giả nhân giả nghĩa (1-2-3)


Sáng tác: Nhạc cải biên – Lời Việt: Đoàn Lâm | Ca sĩ: — | Tone gốc: Dm | Style: — | Tempo: — | Beat: 4/4

* Ai cũng sa thời lỡ vận (Tự mình giúp mình 2)
Năm tháng tôi nguy Dm nan có ai nói câu F nào
Chẳng xe chẳng có Gm nhà, chằng nơi để A nương náu
Đâu có ai bên Dm ta chở che lúc hoạn F nạn
Chỉ ta với thân C mình tự A dẫm dựa Dm ủi an

Cố bước qua gian Dm nan mới mong sống huy F hoàng
Thấy sao kế bên Gm mình một lũ bè A đạo gian
Tay nắm tay ôm Dm nhau cứ như sống đàng F hoàng
Thế nhưng chỉ lợi Gm dụng, buồn Am đau vì thế thái Dm phũ phàng

* Giả nhân giả nghĩa 1 (Phải nhớ những kẻ xô mình ngã)
Dm Khi ta không may lầm Am than, đời phê C phán bao câu nói phũ Dm phàng
Nhìn ngó Gm ngang không ai thân thuộc Am tri kỷ, thấy tên C ta cứ ngỡ như xa Dm lạ
Dm Khi ta ăn nên làm Am ra, người thân C thiết xung quanh thế nhưng Dm
Ở chính Gm tâm ai kia đang thầm Am ganh ghét, chỉ mong C ta sa cơ với thất Dm bại

* Giả nhân giả nghĩa 3 (Phải nhớ để đứng dậy)
Rồi đây bên đường Dm xa ai sẽ bên ta lâu C dài
Nghèo không ai đỡ Bb nâng vươn lên C cũng chẳng bình F yên
Bao Gm năm tôi lầm than ai bỏ Am đi ai phủi tay
Và rồi mai đây phải luôn C nhớ, để đứng Dm dậy

* Giả nhân giả nghĩa 2
Ngày mình lụi tàn ai cũng Gm không xem ra chi
Dẫu thân Bb thương cũng C chê ta đủ Am điều
Bb Đời người nhiều lần lên hay F xuống cũng cố bươn
Bb Chứ có C ai rũ lòng F thương
Gm Hôm qua thăng hoa kẻ xuýt Dm xoa kẻ dâng trà
Vậy Bb mà lòng chỉ mong muốn C ta Gm tan gia
Vui khi thấy mình Dm khóc trong cảnh nghèo
Bb Đau cho thói đời bạc A7 bẽo

* Giả nhân giả nghĩa 1 (Phải nhớ những kẻ xô mình ngã)
Một mình Gm ta loay hoay với nhiều Bb chua cay
Chẳng ai C thấy những thứ ta Am trải qua
Nghèo thì Gm chê nhân gian lắm hả Bb
Vươn lên đời ganh C ghét vui khi mình tàn Am phế A7

* Giả nhân giả nghĩa 2
Nghèo khó thân Dm ta luôn cô đơn
Lắm người Am cho ta mang ơnvì Bb cơn phong C cuồng mình mới F thấu
Chữ nghĩa – chữ Gm tâm ai giả nhân cứ như Dm vờ muốn giúp đỡ?
Bb Nhưng trên lưỡi A7 thôi

Nghèo khó qua Dm đi cơn lâm nguy
Ngày Am xưa ai chia ly giờ Bb buông câu C thâm tình bền F bỉ
Nhưng ở trong Gm tâm vẫn thầm mong muốn thấy Dm mình sống khổ đói
“Thật – Bb ngay” thế Am gian khó mà Dm soi

* Ai cũng sa thời lỡ vận (Tự mình giúp mình 2)
Ai cũng Dm phải chật vật Bb mưu sinh
F Cũng sướng C vui vấp ngã Am đôi lần
Lúc sa Gm thời lỡ vận đôi tay Bb trắng
Chẳng ai C thân những lúc A cơ bần

Đời tôi Dm cũng nhiều năm bươn Bb chải
F Tay trái C lau nước mắt Am lưng tròng
Tự vỗ Gm về một mình trên tay Bb phải
Gồng mình Gm cố hướng về C tương lai, chỉ thân Am ta, đời Dm ơi

* Giả nhân giả nghĩa 1 (Phải nhớ những kẻ xô mình ngã)
Đời luôn là Dm thế ở kế bên nhiều Am kẻ
Cố giả tâm chở Bb che, cố C khoe tính lương F thiện
Mà sâu ở Gm tim mưu toan bao điều Am suy diễn
Thầm gõ C mõ chẳng muốn ta bình Dm yên

Đời luôn Dm phải nhớ những kẻ xô mình Am ngã
Vấp ngã ai cạnh Bb ta kẻ C khinh kẻ xu F nịnh
Gồng mình bước Gm qua bao chông gai đời vạn Am biến, biến hóa
Và nên C nhớ, nhớ chỉ tin Dm vào ta

* Giả nhân giả nghĩa 3 (Phải nhớ để đứng dậy)
Dm Qua bao nhiêu năm lội ngược Am xuôi giữa dòng đời
Đắng Bb cay sướng C vui lẫn buồn F tủi
Dm Ai không trông mong mình thành Am công ngẩng cao đầu
Vẻ Bb vang danh C tiếng mãi về Dm sau

Dm đâu như trông mong đời thì Am luôn lắm u sầu
Kế Bb bên ai C xấu sao nhìn F thấu
Dm Luôn quan tâm ta miệng thì Am tô vẽ thêm màu
Thế Bb nhưng dâm C lén ở đằng Dm sau

Chỉ Bb muốn thấy C ta sống cơ F hàn
Thầm Bb ghét nếu C ta sống son F vàng
Gm Ta đang vinh quang bạn Am “chúc” nhưng ghét thầm
Đời Bb hỡi mấy ai sống thật A tâm

* Ai cũng sa thời lỡ vận (Tự mình giúp mình 2)
Năm tháng tôi nguy Dm nan có ai nói câu F nào
Chẳng xe chẳng có Gm nhà, chằng nơi để A nương náu
Đâu có ai bên Dm ta chở che lúc hoạn F nạn
Chỉ ta với thân C mình tự A dẫm dựa Dm ủi an

Cố bước qua gian Dm nan mới mong sống huy F hoàng
Thấy sao kế bên Gm mình một lũ bè A đạo gian
Tay nắm tay ôm Dm nhau cứ như sống đàng F hoàng
Thế nhưng chỉ lợi Gm dụng, buồn Am đau vì thế thái Dm phũ phàng

* Giả nhân giả nghĩa 1 (Phải nhớ những kẻ xô mình ngã)
Đời luôn là Dm thế ở kế bên nhiều Am kẻ
Cố giả tâm chở Bb che, cố C khoe tính lương F thiện
Mà sâu ở Gm tim mưu toan bao điều Am suy diễn
Thầm gõ C mõ chẳng muốn ta bình Dm yên

Đời luôn Dm phải nhớ những kẻ xô mình Am ngã
Vấp ngã ai cạnh Bb ta kẻ C khinh kẻ xu F nịnh
Gồng mình bước Gm qua bao chông gai đời vạn Am biến, biến hóa
Và nên C nhớ, nhớ chỉ tin Dm vào ta

Thái Ngọc Hiệp

Dm