Tone gốc: G
Quân Anh Vương
_
Chỉ thấy toàn những vết Em thương
Làm D sao để có thể thoát ra C được ? D
_
Niềm đau giờ chẳng còn là đáng Em sợ
Mọi D thứ cũng chẳng còn gì bất C ngờ
_
Một D điều anh không G hiểu được nổi
Tại sao người đứng trước Bm7 gương
Là người gần nhất, mà ta chẳng Em thương ?
_
Nguyện D cầu một nơi Em chốn bình yên
Mà D sao trái tim lại C nỡ dẫn lối ưu G phiền ?
Để Bm7 tìm một ngày Am7 nắng thì ta phải D yêu
Hết G/B ngày mưa C giông
_
Vậy nhận được gì ngoài D là lời xin G lỗi, nhớ phút cuối đó em đi
Nước mắt đẫm ướt trên Bm7 mi, em chẳng chút thiết tha gì
Nhìn nhau lời xin lỗi Em thay câu chào, ôm nỗi D đau thét gào
Ngày C yêu hai ta như xa muôn trùng khơi
_
Tìm được D một tình yêu G mới, chẳng muốn nhớ đến anh rồi
Kết thúc Am7 những giấc mơ Bm7 rồi, anh trở thành khách không mời
Lời yêu ngày nào nói Em cho anh, giờ em nói D cho ai rồi
Đành C nhắm mắt, buông tay, em đi vậy G thôi
_
Mắt môi lạ lẫm, tay chặt nắm đi bên Bm7 ai
Chỉ để người khác mang về cất cho tương Em lai, và
Trái tim gục chết, em thương G ai lạ
Nỗi đau chồng chất lên trong C nhau, cho anh nghe đi
_
Anh muốn mình G tốt hơn, đừng đớn đau thêm gì
_
Một D điều anh không G hiểu được nổi
Tại sao người đứng trước Bm7 gương
Là người gần nhất, mà ta chẳng Em thương ?
_
Nguyện D cầu một nơi Em chốn bình yên
Mà D sao trái tim lại C nỡ dẫn lối ưu G phiền ?
Để Bm7 tìm một ngày Am7 nắng thì ta phải D yêu
Hết G/B ngày mưa C giông
_
Vậy nhận được gì ngoài D là lời xin G lỗi, nhớ phút cuối đó em đi
Nước mắt đẫm ướt trên Bm7 mi, em chẳng chút thiết tha gì
Nhìn nhau lời xin lỗi Em thay câu chào, ôm nỗi D đau thét gào
Ngày C yêu hai ta như xa muôn trùng khơi
_
Tìm được D một tình yêu G mới, chẳng muốn nhớ đến anh rồi
Kết thúc Am7 những giấc mơ Bm7 rồi, anh trở thành khách không mời
Lời yêu ngày nào nói Em cho anh, giờ em nói D cho ai rồi
Đành C nhắm mắt, buông tay, em đi vậy G thôi
_
Vậy nhận được gì ngoài E là lời xin A lỗi, nhớ phút cuối đó em đi
Nước mắt đẫm ướt trên C#m7 mi, em chẳng chút thiết tha gì
Nhìn nhau lời xin lỗi F#m thay câu chào, ôm nỗi E đau thét gào
Ngày D yêu hai ta như xa muôn trùng khơi
_
Tìm được E một tình yêu A mới, chẳng muốn nhớ đến anh rồi
Kết thúc Bm7 những giấc mơ C#m7 rồi, anh trở thành khách không mời
Lời yêu ngày nào nói F#m cho anh, giờ em nói E cho ai rồi
Đành D nhắm mắt, buông tay, em đi vậy A thôi
_
Chỉ thấy toàn những vết F#m thương
Làm E sao để có thể thoát ra D được ?