Tone gốc: Bm
Huỳnh Công Hiếu
Xám
O.lew
_
Sẽ là chiếc G lá rơi vào những buổi chiều
Sẽ là cơn G mưa chỉ mình em thấu hiểu
Sẽ là làn A7 mây sẽ là vườn cây
Mấy bài nhạc A7sus4 hay và em thích được chill
Sẽ là đau F#m7 đớn tôi đã trải qua nhiều
Sẽ là vương F#m7 vấn hay trầm tư các kiểu
Sẽ là bàn Bm tay sẽ là rời xa chẳng còn tại đây
Sẽ vẫn là những giấc mơ nồng G cháy
Mà có ai hứa với em hằng G đêm
Sẽ là lời nói ngọt ngào A7 nhất
Và nói cô gái ấy không bằng A7sus4 em
Nói rằng em là tất cả của F#m7 hắn
Khi mà ở ngoài kia biết bao người F#m7 thèm
Em đã đi G tin lời người ta nói
Để cho tâm G trí mình vút bay thật xa
Cho đến khi A7 biết tất cả là giả dối
Lời nói y như A7sus4 là nấm ong mật hoa
Cần một liều F#m7 thuốc để mà gỡ rối
Cần một người F#m7 nhắc nhở mỗi tối
Khi em buồn Bm vui, khi em thành công, khi em làm sai
Khi em nhận ra mình không thể quay đầu G lại
Và bước tiếp như thể có được cái tôi thứ G hai
Lại là chuỗi ngày tẻ A7 nhạt
Ta cũng chỉ mong mình vui trở A7sus4 lại
Em muốn mình trôi qua những ngày tuyệt F#m7 vọng
Mà sau đó lại là những khoảnh khắc tuyệt F#m7 vời
Giữa khoảng trời thật Bm rộng
Anh nghĩ sẽ chẳng ai muốn thiệt Bm thòi
_
Chẳng còn là cô G gái đánh đổi tất cả để đời mình trưởng thành đâu
giờ người mang A7 hết những thứ mà em để dành cho mình về sau
em đã F#m7 chấp nhận rồi, em cũng sẽ Bm hết đó thôi
anh lấy đi G hết những thứ trước mắt chạy theo mây mù sáng
em ôm thực A7 tế muốn khóc bất chấp để rồi phủ nhận rằng
ta đã F#m7 không thuộc về
ta không Bm thể cùng nhau
_
Sẽ là chiếc G lá rơi vào những buổi chiều
Cà phê màu G đen trên đường Nguyễn Đình Chiểu
Trên trời dưới A7 biển đủ mọi câu chuyện tình yêu
Chỉ có đàn A7 chim và hai đứa mình A7sus4 hiểu
Ta, chậm F#m7 lại nhìn nhau hồi lâu
Nhưng hình bị ngăn cách F#m7 giữa 1 bức tường hàng rào
Anh là sân Bm ga Sài Gòn Hà Nội
Em chỉ ghé Bm qua như thể là một đoàn tàu
Có những ngày G nắng mưa gió lay thất thường
Tính, anh cũng đã G khiến em rất buồn
Xin lỗi A7 vì những lần tới muộn
Sau bộn bề công A7sus4 việc, anh chỉ ghé khi tắc đường
Tặng cho em F#m7 thêm cành hoa dại
Những ngày mà F#m7 ta còn qua lại
Em thẹn thùng Bm e ngại
Em nói rằng Bm anh, là đôi bờ vai
Là người đàn Bm ông mà em vẫn hằng trông cậy
_
Xa G nhau liệu có phải là một cái cớ không em
Để em G có thể bên một người nào tốt hơn anh
Tối A7 hôm qua anh nhìn thấy em đang
Cười A7 với ai kia trong một chiếc áo phong phanh
Mắt long F#m7 lanh em đưa tình môi chạm F#m7 môi
Và hãy Bm trả lại cho anh thêm những ngày nắng trong xanh
_
Nếu anh G có 1 ngàn câu hỏi, em sẽ G có 1 vạn câu trả lời
Đối với A7 anh em là người bạn tốt
Nhưng mà đối với bạn A7 em anh là một gã tồi
Và nếu anh F#m7 có một vạn câu hỏi
Thì em sẽ F#m7 chẳng đáp lại câu hỏi nào
Vì em biết Bm rằng tất cả lời em nói
Cũng Bm không cần thiết phải chữa bào
_
Sẽ là chiếc G lá rơi vào những buổi chiều
Cà phê màu G đen trên đường Nguyễn Đình Chiểu
Trên trời dưới A7 biển đủ mọi câu chuyện tình yêu
Chỉ có đàn A7 chim và hai đứa mình A7sus4 hiểu
Ta, chậm F#m7 lại nhìn nhau hồi lâu
Nhưng hình bị ngăn cách F#m7 giữa 1 bức tường hàng rào
Anh là sân Bm ga Sài Gòn Hà Nội
Em chỉ ghé Bm qua như thể là một đoàn tàu
_
Những giọt nước G mắt em rơi tan vào dòng không trung
bàn tay của A7 anh không lâu được nữa
chẳng muốn F#m7 trách anh thêm lời
chẳng muốn Bm xa anh đêm nay
Chẳng còn là cô G gái đánh đổi tất cả để đời mình trưởng thành đâu
giờ người mang A7 hết những thứ mà em để dành cho mình về sau
em đã F#m7 chấp nhận rồi, em cũng sẽ Bm hết đó thôi
anh lấy đi G hết những thứ trước mắt chạy theo mây mù sáng
em ôm thực A7 tế muốn khóc bất chấp để rồi phủ nhận rằng
ta đã F#m7 không thuộc về
ta không Bm thể cùng nhau