Váy cưới khách mời


Sáng tác: Đạt Max | Ca sĩ: — | Tone gốc: Am | Style: — | Tempo: — | Beat: 4/4

1. F Anh ngủ quên trên đoạn tình Em7 cảm đôi mình
Dm7 Nên em phải dậy G sớm để đi lấy C chồng
F Mùa thu rụng lá lòng em Em7 cũng đã sang đông
Dm7 Anh bỏ lỡ chuyến Em7 đò còn mỗi Am tấm thiệp hồng.

2. F Danh phận em chưa có anh cứ Em7 mãi nói câu thương nhớ
Dm7 Như ngày mình chung G đôi cớ C sao chỉ mình em mơ
F Em con gái yếu đuối chỉ Em7 mong đời mình duyên lành
Dm7 Em chờ anh B7 nhưng thanh xuân E7 không đợi em.

ĐK:
Ngày mai em F sẽ tay đeo nhẫn cưới kẻ môi vẽ Em7 mắt phấn son rạng ngời
Ngày mai em Dm7 sánh bước bên người G mới nhìn anh chúc C phúc như khách mời
Đau lòng em F khóc như một dòng sông trách anh không Em7 mạnh mẽ để làm chồng
Dám cởi Dm7 áo em mặc nhưng chẳng Em7 dám khoác chiếc váy Am hồng.

Ngày mai em F sẽ lỡ bước sang ngang phận hồng nhan Em7 thôi số kiếp bẽ bàng
Một đoá hoa Dm7 chưa kịp nở phút G chốc đã nhanh héo C tàn
Chào tạm biệt F nhé em bước lên xe hoa nửa trách ông Em7 trời, nửa cứ trách Am7 anh
Nên em Dm7 mặc váy cưới còn Em7 anh chỉ là khách Am mời.

2. F Danh phận em chưa có anh cứ Em7 mãi nói câu thương nhớ
Dm7 Như ngày mình chung G đôi cớ C sao chỉ mình em mơ
F Em con gái yếu đuối chỉ Em7 mong đời mình duyên lành
Dm7 Em chờ anh B7 nhưng thanh xuân E7 không đợi em.

ĐK:
Ngày mai em F sẽ tay đeo nhẫn cưới kẻ môi vẽ Em7 mắt phấn son rạng ngời
Ngày mai em Dm7 sánh bước bên người G mới nhìn anh chúc C phúc như khách mời
Đau lòng em F khóc như một dòng sông trách anh không Em7 mạnh mẽ để làm chồng
Dám cởi Dm7 áo em mặc nhưng chẳng Em7 dám khoác chiếc váy Am hồng.

Ngày mai em F sẽ lỡ bước sang ngang phận hồng nhan Em7 thôi số kiếp bẽ bàng
Một đoá hoa Dm7 chưa kịp nở phút G chốc đã nhanh héo C tàn
Chào tạm biệt F nhé em bước lên xe hoa nửa trách ông Em7 trời, nửa cứ trách Am7 anh
Nên em Dm7 mặc váy cưới còn Em7 anh chỉ là khách Am mời.

ĐK:
Ngày mai em F sẽ tay đeo nhẫn cưới kẻ môi vẽ Em7 mắt phấn son rạng ngời
Ngày mai em Dm7 sánh bước bên người G mới nhìn anh chúc C phúc như khách mời
Đau lòng em F khóc như một dòng sông trách anh không Em7 mạnh mẽ để làm chồng
Dám cởi Dm7 áo em mặc nhưng chẳng Em7 dám khoác chiếc váy Am hồng.

Ngày mai em F sẽ lỡ bước sang ngang phận hồng nhan Em7 thôi số kiếp bẽ bàng
Một đoá hoa Dm7 chưa kịp nở phút G chốc đã nhanh héo C tàn
Chào tạm biệt F nhé em bước lên xe hoa nửa trách ông Em7 trời, nửa cứ trách Am7 anh
Nên em Dm7 mặc váy cưới còn Em7 anh chỉ là khách Am mời.

Nên em Dm7 mặc váy cưới còn Em7 anh chỉ là khách Am mời.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *