Bức Bình Phong


Sáng tác: Trịnh Thăng Bình | Tone gốc: B | Tempo: 105 | Beat: 4/4

Ca Sĩ: Trịnh Thăng Bình & Liz Kim Cương

1. B Chẳng biết bao lâu ta chưa hỏi F# thăm nhau như lúc trước
Abm Bởi lẽ hai ta đã có mộng Ebm riêng cho nhau để bước
E Giống như áng mây trời B với cơn gió không lời
Lặng lẽ rời C#m đi như chưa từng quen biết F# nhau.

B Khả dĩ hôm nay tam sinh tiền F# định cho đôi lữ khách
Thiên Ebm ý cho ta một đêm hữu B duyên
Nhật lệ C#m sương tàn đêm F# hương
Hai ta chia B đôi đoạn đường.

ĐK:
Yêu đương điều E kiêng kỵ nhất là lừa dối F# nhau
Xa nhau điều Ebm tuyệt kỵ nhất là quên mất Abm nhau
Đừng như nét C#m bút kia trên mặt hồ F# vẽ để rồi tan B mau B7

Ta ôm đoạn E hồi ức đấy dệt thành nỗi F# đau
Người cam lòng Ebm tìm bằng hữu để trốn tránh nỗi Abm sầu
Tịch nhiên không C#m ai nói gì F# cứ lẳng lặng bước B đi.

B Tâm hoa đã héo khô F# trông mong chờ người
Abm Dạ nguyệt cũng đã phai Ebm mờ
E Mộng trung cũng đã luyến B lưu nay nhiều năm
C#m Vẫn chưa một câu hỏi F# thăm.

B Trực lai trực khứ như F# thiếu bức bình phong
Abm Bi như một khúc nguyệt Ebm cầm
E Khiến cho hồn lãng nhân F# nay càng đau B lòng.

2. B Cho ta nghìn ly để F# say thì ta vẫn chưa biết Abm chắc
Nhưng sao giờ đây, lại Ebm say vì uống nhầm một ánh E mắt
Rối hết tâm can ưu tư vì B nàng
Cứ trách C#m móc sao ta lại quá ngổn F# ngang

B Khả dĩ hôm nay tam sinh tiền F# định cho đôi lữ khách
Lưu Ebm thuỷ vô tình lạc hoa hữu Abm ý
Hạ nhật C#m sang loạn tâm F# can tương tư ta B trao về nàng

ĐK:
Yêu đương điều E kiêng kỵ nhất là lừa dối F# nhau
Xa nhau điều Ebm tuyệt kỵ nhất là quên mất Abm nhau
Đừng như nét C#m bút kia trên mặt hồ F# vẽ để rồi tan B mau B7

Ta ôm đoạn E hồi ức đấy dệt thành nỗi F# đau
Người cam lòng Ebm tìm bằng hữu để trốn tránh nỗi Abm sầu
Tịch nhiên không C#m ai nói gì F# cứ lẳng lặng bước B đi.

Tăng tone B -> C

Yêu đương điều F kiêng kỵ nhất là lừa dối G nhau
Xa nhau điều Em tuyệt kỵ nhất là quên mất Am nhau
Đừng như nét Dm bút kia trên mặt hồ G vẽ để rồi tan C mau C7

Ta ôm đoạn F hồi ức đấy dệt thành nỗi G đau
Tơ vương tựa Em uyên ương đấy thật không như Am ý
Mộng Dm ước nay không thành G trách sao duyên mình còn mong C manh.

C Tâm hoa đã héo khô trông G mong chờ người
Am Dạ nguyệt cũng đã phai Em mờ
F Mộng trung cũng đã luyến C lưu nay nhiều năm
Dm Vẫn chưa một câu hỏi G thăm.

C Trực lai trực khứ như G thiếu bức bình phong
Am Bi như một khúc nguyệt Em cầm
F Khiến cho hồn lãng nhân G nay càng đau C lòng.

Comments

No comments yet. Why don’t you start the discussion?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *