Sáng tác: nhạc Nguyễn Văn Chính, thơ Phùng Quán | Ca sĩ: — | Tone gốc: D | Style: — | Tempo: 100 | Beat: 4/4
Năm hai D tuổi G tôi mồ côi D cha
Mẹ A tôi thương con không G lấy D chồng
Mẹ tần tảo chăn G tằm trồng D dâu
Nuôi A tôi đến ngày lớn D khôn.
Và G khi tôi Bm vừa A lên D năm
Có G lần A tôi dối D mẹ
Hôm C sau tưởng A phải ăn D đòn
Nhưng G không mẹ A tôi, mẹ tôi Bm chỉ A buồn
Ôm Bm tôi hôn lên mái D tóc
Con G ơi trước D khi nhắm A mắt
Cha G con dặn A con suốt Bm đời
Phải A làm một người chân D thật.
D À A ơi,.. Bm à G ơi
In D vào trong trí óc A tôi
Như G trang giấy trắng tuyệt Bm vời
In D lên giấy son đỏ A chói D
À A ơi… Bm mẹ G ơi D G
Đứa A con mồ côi G nay thành nhà D văn
G Những lời mẹ D dặn thuở lên năm
Vẫn G nguyên màu son đỏ A chói
À D ơi.. rất F#m khó mẹ D ơi.
Người làm A xiếc đi trên D dây
Nhưng chưa G khó A bằng làm nhà D văn khi A trọn D đời
Trên con G đường con đường chân D thật
G À D ơi,… tôi luôn A nhớ lời G dặn của mẹ D tôi.
Yêu G ai cứ A bảo là D yêu
Ghét G ai cứ A bảo là D ghét
Dù A ai cầm dao dọa D giết
Cũng không nói ghét là yêu
Dù A ai ngon ngọt nuông D chiều
Cũng G không đổi yêu thành D ghét.
Tôi G muốn làm một nhà D văn
Trọn G đời trên đường chân D thật
Dù A bao công danh đường D mật
Cũng C không ngọt được lưỡi D tôi.
Sét A nổ trên D đầu không G xô tôi A ngã D
Bút giấy C tôi D ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết G văn lên A đá
À D ơi,… G à A à D ơi.
Trọn A đời tôi luôn ghi G nhớ Bm lời A mẹ D dặn.
Tôi G muốn làm một nhà D văn
Trọn G đời trên đường chân D thật
Dù A bao công danh đường D mật
Cũng C không ngọt được lưỡi D tôi.
Sét A nổ trên D đầu không G xô tôi A ngã D
Bút giấy C tôi D ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết G văn lên A đá
À D ơi,… G à A à D ơi.
Trọn A đời tôi luôn ghi G nhớ Bm lời A mẹ D dặn.
Mạnh Hùng
E