Tone gốc: C
Trường Anh
Hào Kiệt
Ngày em đẹp C nhất có lẽ là ngày anh lạc F lõng với nỗi băn khuăn
liệu D, anh có thể thật lòng dành tặng yêu C thương cho một người khác G không.
một C người vì em có thể chờ F đợi dẫu năm tháng trôi
một Dm người thay anh mỗi sáng diệu C dàng hôn lên đóa môi
em sẽ F dần quên anh G thôi người ta và Em em cũng sẽ thành Am đôi
và lời nói F dối rằng anh đã quên được em như G em đã bỏ quên anh.
_
Đáng ra thì anh sẽ F đứng bên G em lúc này và Em nắm lấy đôi hàn Am tay
sẽ là Dm người cùng em trãi G qua năm tháng êm C đềm
vậy mà giờ F đây người đứng cạnh G ai có Em lẽ do anh đã A7 sai
nếu biết Dm trước hôm nay ngày G đó sẽ không dừng C lại.
_
Anh vẫn ngân F nga vào giai điệu cũ Dối lòng G mình đã chẳng còn thương
kỹ niệm mờ Em phai chẳng ai còn giữ cớ sao giọt Am sầu khóe mắt còn vương
em mơ chân Dm trời một đời hờn dỗi trách kẻ nặng G tình đời lắm bon chen
phải chăng kẻ C iu nhiều hơn người khác là người phải đau lòng nhất không em
chẳng mong một F mai người quay về chốn cũ anh muốn được yên G bình với những nỗi đau
chút kỹ Em niệm chỉ anh còn muốn giữ mà cả cuộc đời A7 này chẳng muốn thay đổi đâu
em có thể Dm đi tìm chân trời mới nơi anh khuất G lối vì vắng một người
phải mất bao C lâu thì anh mới hiểu nỗi đau khi thương ai đó một đời.
_
Người cằm tay F em có giống như G anh lúc xưa vẫn Em hay thường làm em Am khóc
có Dm ôm thật chặt lấy G em khi em yếu C lòng
lói em F về ngập tràn ánh G dương còn lại mình Em anh nơi cuối con A7 đường
còn Dm gì đau hơn khi G mất đi người mình C thương
_
Đáng ra thì anh sẽ F đứng bên G em lúc này và Em nắm lấy đôi hàn Am tay
sẽ là Dm người cùng em trãi G qua năm tháng êm C đềm
vậy mà giờ F đây người đứng cạnh G ai có Em lẽ do anh đã A7 sai
nếu biết Dm trước hôm nay ngày G đó sẽ không dừng C lại.