Tone gốc: D
Nguyễn Hoàng Minh Khôi
Gió đã thổi lên G rồi, nắng đã tàn ngang A đồi
Nhớ thương rồi D bồi hồi.
_
Ngày xưa khi mình G biết trời cao và A đã lưu luyến
Rồi G lao mình đến ngày A nắng và gió bắt đầu nổi D lên
Rồi sau khi tỉnh G giấc mộng cao, đã A hết lưu luyến
Lại A gặp ánh mắt, rồi A lại luyến nhớ về Bm em.
_
Từng cô G đơn nuốt bao đắng A cay thế gian này
Dành thanh G xuân vẽ nên bức A tranh dáng em
Dành F#m đầu ngón tay đánh Bm lên khúc ca
Nắng G xanh sang hạ, biết A yêu thôi mà hoan Bm ca
Mặc gió G lên tai vạ, vẫn A yêu em mặc mưa G sa.
_
Gió đã thổi lên G rồi, nắng đã tàn ngang A đồi
Nhớ thương rồi D bồi hồi.
_
Ngày xưa khi mình G biết trời cao và A đã lưu luyến
Rồi G lao mình đến ngày nắng và A gió bắt đầu nổi D lên
Rồi sau khi tỉnh G giấc mộng cao, đã A hết lưu luyến
Lại G gặp ánh mắt, rồi A lại luyến nhớ về Bm em.
_
Từng cô G đơn nuốt bao đắng A cay thế gian này
Dành thanh G xuân vẽ nên bức A tranh dáng em
Dành F#m đầu ngón tay đánh Bm lên khúc ca
Nắng G xanh sang hạ, biết A yêu thôi mà hoan Bm ca
_
Chợt nhìn G em tóc mai đã A phai xám đi rồi
Mặc Bm cho nếp nhăn thời gian
Chợt em G đi đến bên chiếc A gương cất sau nhà
Người bên G tôi lúc tôi đắng A cay chẳng xa rời
Trả thanh G xuân cảm ơn đã A yêu mến anh
Trả F#m lại khúc ca hát Bm trong nắng xanh
Biết G bao rung động đã A quay trở về Bm trong xanh
Và vẫn G yêu sâu đậm, vẫn A thương nụ cười long D lanh